Header image  
Official Website
 
 
 
Rồi Cũng Xa
 

Buổi chiều, xuôi theo nắng là bước chân nàng đến...con đường gió lùa lăn tăn lá mục, quyện theo nhịp bước thon thả, ung dung...Người bạn giới thiệu:

Ngọc Yến, cô em gái

Nàng nhoẽn môi cười chào, đôi mắt tự tin sâu láy, vóc dáng thon gầy, chiếc quần Jeans bạc màu như năm tháng tàn phai, với mái tóc demi garcon ngăn ngắn, hao hao một Tom Boy.

Bên lề đường, quán cóc với vài người bạn...chênh choáng men rượu, ly chai nghiêng ngữa. Mỗi chúng ta cũng ngữa nghiêng theo dòng đời trôi. Giữa chốn lộn xôn của hư thực, dường như con người triền miên khao khát, càng nốc càng khát, càng nốc càng "Chán".

Như một hạnh ngộ, nàng ngồi khe khẻ bên tôi, nụ cười kín đáo, làm sao biết, ẩn chứa trong nụ cười dung di đó là những con sóng ngầm, là mênh mông nắng gió. Khi nàng nhắm nghiền đôi mắt lại, thả hồn trôi về bến mê nào, làm sao biết trong thân xác mảnh khảnh đó đã chuyên chở rất nhiều hạnh phúc, khổ đau, đặt quánh như giọt cafe phin, nghiệt ngã như thân phận con người.

Ngọc Yến vẫn lặng lẽ bên cạnh. Đôi mắt tự tin sâu lắng ẩn sau vừng tóc...

Yến! em lên hát cho bọn anh nghe...

Đâu ai ngờ trong thân thể mảnh mai đó là một sức sống cuồn cuộn. Ẩn trong lời nói thều thào nhỏ nhẹ là suối nguồn thác lũ.

Khi Ngọc Yến dìm hồn vào âm nhạc, chiếc micro hòa trong gương mặt đam mê. Hai hình ảnh đó đã tạo thành suối âm sắc cực tím đi thẳng vào tim người nghe. Từ đó, âm nhạc đã trở thành huyễn hoặc. Bởi vì chúng ta bị chinh phục mà không biết, lòng rung động mà không hay.

Mắt đam mê, môi đam mê, giọng hát đam mê. Có điều gì chất chứa trong chất giọng của nàng. Khi Ngọc Yến hát tình ca, nhất là những bài hát có âm điệu jazz hay blue, giọng hát thật rã rượi, êm ái như một dòng sông trăng và người nghe cứ trôi đi, trôi đi vào mênh mông...

Tâm hồn con người theo năm tháng bị bụi thời gian phủ mờ, ước vọng và tiềm lực cũng chìm sâu theo dòng đời tất bật, đến khi chiều hôm ấy, tiếng hát nàng đã cất lên sinh động, ngút ngàn, tiếng hát đó đã phá vỡ những lớp vỏ cứng bề ngoài, làm hồi sinh những tâm hồn rửa mục. Buổi chiều hôm ấy tôi đã thấy ánh mắt ngưỡng mộ của rất nhiều người hướng về nơi sân khấu.

"Khi em hát, em có cảm giác, có một người dõi theo em, người đó đang ngồi lặng lẽ ở một góc và lắng nghe em hát và em hát hết tâm hồn mình, như hát riêng cho người đó", có lần Ngọc Yến tâm sự như thế.

.................

Một năm sau, vẫn nụ cười cũ, vẫn ánh mắt xưa. Nàng xòe bàn tay, trong đó có cuốn CD mới burn từ computer...

"CD đầu đời của em, vì nó mà em đã khóc, đã cười, đã tìm hạnh phúc trong niềm đau".
Tôi lại có dịp ngồi cùng Ngọc Yến trong chiếc xe, lao hun hút vào đêm, cứ để mặc cho những con đường lạ lẵm mở ra trong bóng tối, xe lao đi và tiếng hát đã vang lên.

Chán...chán chường..nhiều đêm trắng trôi bạc khói thuốc sầu ( bài Chán, lời và nhạc trong CD Rồi cũng xa của Ngọc Yến)

Tiếng hát rã rượi, khát khao cứ vang lên lời Chán trong khi Ngọc Yến đang cười thật tươi trong bóng tối. Niềm hạnh phúc như người Mẹ cảm nhận đứa con đang tượng hình trong dạ.

Tình mình chỉ là giấc mơ xa vời (Quên Em nhạc và lời Ngọc Yến)

Xa vắng, mênh mông, tiếng hát Nàng cứ thể vang lên như sóng đêm trắng xóa cứ thế vỗ mãi vào bờ.

Biển đêm đêm còn hát ru cuộc tình, cùng sóng xô ngàn nổi ưu phiền, để trái tim gào thét tên người...(Rồi Cũng Xa nhạc và lời Ngọc Yến)

Đời chia như nhánh sông, người nay khác xưa tình thay đổi...Ở mỗi góc phố, mỗi con đường người ta đang nói lời chia ly, Rồi Cũng Xa...những ngón tay đã từng đan xiết trong nhau, giờ đành buông lơi...Rồi Cũng Xa...những ánh mắt chứa chan xưa giờ thành xa lạ, còn lại tiếng hát đêm chơi vơi....chơi vơi. Tiếng hát của nàng, tiếng hát Trần Ngọc Yến, vẫn đam mê huyễn hoặc như ngày nào.

Mùa Xân 2011
LHD
 
 
 
copyright © 2011 Tran Ngoc Yen All Rights Reserved.